










Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi lại lên đường trước bình minh.
Một chuyến đi khứ hồi dài 200 km —
Điểm đến của tôi là cây bạch quả ở [Bangye-ri].
Họ nói rằng cây này đã hơn 1.300 năm tuổi.
Khi bạn nghe con số đó, nó chỉ đơn giản là nghe có vẻ cổ xưa,
nhưng đứng trước nó, chính cái cây
dường như tỏa ra sức nặng của thời gian.
Mỗi lần lá vàng lấp lánh trong gió,
cảm giác như thời gian đang trôi chậm hơn.
Tôi cảm thấy ánh sáng của cây thấm sâu vào trái tim mình.
Đứng trước cây cổ thụ vĩ đại này,
cuộc sống dường như vô cùng nhỏ bé —
nhưng sự nhỏ bé đó không hề tệ.
Cảm giác thật kỳ lạ và yên bình.
Lòng tôi nhẹ nhõm hơn, suy nghĩ cũng sáng suốt hơn.
Tôi rất vui vì đã lên đường sớm vào sáng hôm đó.
Chắc chắn có những ngày trong đời người ta phải đi một chặng đường dài và xa.