

























Khi tuyết rơi vào ban đêm, tôi gần như theo bản năng hướng về phía cung điện cổ.
Không hẳn là vì tôi có một kế hoạch đặc biệt, mà đúng hơn là vì một thói quen đã ăn sâu từ lâu đang âm thầm tái hiện trong tôi.
Cung điện vào một buổi sáng mùa đông tĩnh lặng và quyến rũ.
Thay vì âm thanh, ta có nhiệt độ; thay vì chuyển động, ta có ánh sáng.
Tuyết phủ kín mọi thứ, nhưng đồng thời cũng hé lộ mọi thứ—
Những lớp thời gian chồng chất, kết cấu của một khoảng sân không hề có dấu chân, hơi thở tĩnh lặng của những bậc thang đá cổ kính.
Nó mang cảm giác như một "lời độc thoại đã hoàn chỉnh".
Tôi thong thả bước đi giữa khung cảnh ấy, vừa đi vừa chụp ảnh.
Không cần phải vội vàng. Ở đây, thời gian trôi theo một nhịp điệu hoàn toàn khác với nhịp điệu của đồng hồ thành phố.
Tuyết trắng phủ kín những mái ngói và sân trong.
Và màu sắc im lặng, chỉ còn lại những từ ngữ tối thiểu nhất.
Khi nhìn khung cảnh qua ống kính máy ảnh, ranh giới giữa thực tế và ảo ảnh trở nên mờ nhạt hơn một chút.
Vào một thời điểm nào đó, tôi bị cuốn vào một cảm giác mơ hồ—
Cho dù nơi tôi đang đứng là một phần mở rộng của thực tại, hay là một vết nứt được tạo ra một cách tỉ mỉ dẫn vào một chiều không gian khác.
Đó hoàn toàn không phải là cảm giác khó chịu.
Thay vào đó, nó gần giống với một niềm vui nhỏ, như việc tìm thấy một tờ tiền bị bỏ quên trong túi áo khoác của mình.
Kết quả cuối cùng mà màn trập tạo ra không phải là điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng là, khi nhìn thế giới qua ống kính máy ảnh và những bức ảnh,
Những khung cảnh trắng xóa, quyến rũ ấy đã thấm sâu vào tâm hồn tôi, để lại một dấu ấn không thể phai mờ.
Trên đường trở lại với cuộc sống thường nhật, tuyết đã bắt đầu tan chảy.
Những dấu chân chồng chéo lên nhau, và tiếng ồn của thành phố dần trở lại vị trí cũ.